Yearly letter — 2026
To the me of the years ahead
2026, a year of beginning again.

Progress milestones
Shortcuts: J / K move between sections · T back to top · Q save selected passage
Hậu à,
Năm nay, mình bắt đầu lại.
Nghe thì đơn giản.
Bắt đầu lại một công việc.
Một giấc mơ.
Một cách sống.
Nhưng có lẽ, khó nhất vẫn là bắt đầu lại với chính mình.
Năm 2026, mình học làm cha.
Một bài học chẳng có trường lớp nào dạy, chẳng có cuốn sách nào chỉ cho hết. Chỉ có một đứa trẻ nhỏ xíu nằm trong vòng tay, thở khe khẽ, ngủ ngon lành, còn mình thì ngồi nhìn nó rất lâu và tự hỏi:
Ủa, vậy là từ hôm nay mình phải có trách nhiệm với một cuộc đời khác rồi sao?
Thằng nhỏ ấy đến và làm mọi thứ trong mình thay đổi.
Một tiếng khóc giữa đêm.
Một bàn tay bé tẹo nắm lấy ngón tay mình.
Một nụ cười chưa tròn.
Một đôi mắt nhìn mình như thể mình là cả thế giới.
Và tự nhiên, mình hiểu ba má.
Hiểu những đêm ngày xưa mình ngủ ngon còn ba má có thể vẫn thức.
Hiểu những lần mình bướng bỉnh, ngang ngạnh, làm ba má buồn mà có lẽ họ chẳng biết phải nói thế nào.
Hiểu một thứ tình thương rất kỳ lạ của cha mẹ.
Thương mà không cần được trả lại.
Cho đi mà chẳng bao giờ tính toán.
Đến khi làm cha rồi mới hiểu, có những tình thương chỉ có thể hiểu bằng cách… trở thành người đã từng thương mình như thế.
Năm nay mình cũng học một bài khác.
Học chấp nhận.
Chấp nhận rằng mình đã từng vinh quang.
Và cũng đã từng thất bại.
Hai chữ ấy đặt cạnh nhau nghe thật buồn cười.
Vinh quang thì người ta gọi tên.
Thất bại thì người ta gọi mình bằng những cái tên khác.
Khi mình đang đi lên, có những người bước đến rất gần.
Khi mình đi xuống, những bước chân ấy nhỏ dần.
Nhỏ dần.
Rồi mất hút.
Có những cái bắt tay ngày trước rất chặt, sau này chỉ còn một cái gật đầu từ xa.
Có những người từng gọi mình bằng những lời thân tình, đến lúc mình không còn đứng ở vị trí cũ nữa thì bỗng nhiên trở nên xa lạ.
Cũng có những ánh mắt mình từng nghĩ là không thể thay đổi.
Hóa ra có.
Đời mà.
Thế thái nhân tình, nghe thì giống một câu chữ cũ kỹ của người xưa, nhưng phải tự mình đi qua một đoạn lên xuống của cuộc đời mới hiểu được nó lạnh thế nào.
Và cũng nhờ vậy mà mình hiểu được một điều khác.
Khi đời mình rơi xuống, những người còn đứng đó mới thật sự là những người thương mình.
Không cần nói nhiều.
Không cần hỏi mình còn gì.
Chỉ đơn giản là đưa tay ra.
Một bàn tay thôi.
Nhưng đủ để một người đang ngã biết rằng mình chưa rơi xuống tận đáy.
Năm nay mình học cách biết ơn.
Biết ơn những người đã ở lại.
Biết ơn những người từng đưa tay.
Biết ơn cả những người đã quay lưng.
Nghe có vẻ kỳ lạ.
Nhưng nếu không có những người quay lưng, làm sao mình biết được giá trị của những người vẫn đứng cạnh mình?
Nếu chưa từng cô độc, làm sao biết một người ngồi bên cạnh quý đến nhường nào?
Nếu chưa từng thất bại, làm sao biết một câu “cố lên” có sức nặng ra sao?
Có những lúc con người ta chẳng cần ai cứu.
Chỉ cần biết phía sau mình vẫn còn một người.
Thế là đủ.
Năm 2026 cũng là năm mình bắt đầu học một thứ rất mới.
AI.
GPT.
Những thứ trước đây nghe như chuyện của một thế giới rất xa, bây giờ lại ngồi ngay trước mặt mình mỗi ngày.
Một thế giới chạy nhanh quá.
Nhanh đến mức nếu mình cứ đứng yên, ngày hôm qua còn chưa kịp hiểu thì ngày mai đã đến rồi.
Mình học.
Học từng chút.
Học cách nói chuyện với máy.
Học cách để máy giúp mình nghĩ.
Học cách vận hành Anh Ngữ Con Ơi tinh gọn hơn.
Học để không bị bỏ lại phía sau trong một thời đại mà mọi thứ đang thay đổi từng ngày.
Nhưng càng học về AI, mình lại càng thấy một điều rất cũ:
Máy có thể giúp mình làm nhanh hơn.
Nhưng không thể sống thay mình.
Không thể làm cha thay mình.
Không thể làm chồng thay mình.
Không thể yêu thương ba má thay mình.
Không thể chịu trách nhiệm với một cuộc đời thay mình.
Và có lẽ, đó vẫn là phần việc khó nhất của một con người.
Mình cũng đang chuẩn bị cho Ngồi Cafe một hành trình mới.
Lại bắt đầu.
Lại thử thách.
Lại những đêm phải nghĩ xem ngày mai sẽ làm gì, đi đâu, gặp ai, bắt đầu từ đâu.
Có đôi lúc mình cũng sợ.
Sợ sức khỏe không còn như trước.
Sợ đôi vai này không còn đủ sức để cùng vợ gánh thêm những ngày dài.
Sợ một ngày nào đó mình không còn đủ sức chạy theo những điều mình muốn làm.
Sợ mình không kịp nhìn Bánh Mì lớn lên.
Những nỗi sợ ấy đôi khi đến rất khẽ.
Nằm đâu đó trong một buổi tối.
Khi cả nhà đã ngủ.
Mình ngồi một mình và nghe tiếng thở đều đều của vợ con.
Ngoài kia, thành phố vẫn sáng.
Còn trong căn phòng nhỏ, tự nhiên mình thấy một đời người sao mà mong manh quá.
Nhưng rồi sáng mai vẫn phải thức dậy.
Vẫn phải làm việc.
Vẫn phải kiếm tiền.
Vẫn phải học.
Vẫn phải thất bại nếu cần.
Vẫn phải đứng lên nếu còn đứng được.
Mình không còn những giấc mơ quá lớn như ngày còn trẻ nữa.
Hay đúng hơn, giấc mơ đã đổi hình.
Ngày trước mình muốn thành công.
Bây giờ mình chỉ mong đủ khỏe.
Đủ sức làm việc.
Đủ sức ôm con.
Đủ sức nắm tay vợ.
Đủ sức làm lại Ngồi Cafe.
Đủ sức nhìn Bánh Mì lớn lên từng ngày.
Mong nó được lớn lên trong một ngôi nhà có đủ yêu thương.
Không cần giàu có.
Không cần hơn ai.
Chỉ cần khi lớn lên, nó biết mình đã từng được yêu thương rất nhiều.
Biết sống tử tế.
Biết thương người.
Biết tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình.
Vậy là được.
Hậu của năm 2030,
Nếu một ngày nào đó chúng ta có dịp ngồi đối diện nhau, chắc mình sẽ không hỏi nhau đã kiếm được bao nhiêu tiền.
Cũng chẳng cần hỏi Ngồi Cafe đã thành công đến đâu.
Không cần đếm xem mình có bao nhiêu thứ trong tay.
Tôi chỉ muốn nhìn bạn một lúc.
Nhìn mái tóc.
Nhìn đôi mắt.
Nhìn đôi bàn tay đã đi qua thêm bốn năm nữa.
Rồi tôi sẽ hỏi:
Chúng ta đã sống tử tế chưa?
Đã làm một người chồng đủ tốt chưa?
Đã làm một người cha đủ tốt chưa?
Đã chăm sóc ba má đủ nhiều chưa?
Đã làm những điều mình có thể làm cho cuộc đời này chưa?
Nếu bạn gật đầu…
Thì chắc tôi sẽ mỉm cười.
Không cần nói thêm gì nữa.
Bởi có lẽ, đó mới là thứ mình tìm kiếm suốt bao nhiêu năm.
Không phải vinh quang.
Không phải một đời hơn người.
Mà là cảm giác khi nhìn lại, mình có thể nói với chính mình:
Chúng ta đã cố gắng.
Đã tận hiến.
Đã làm những gì cần phải làm.
Đã thương những người cần được thương.
Đã có trách nhiệm với gia đình, với công việc, với xã hội.
Và trên hết…
chúng ta đã sống.
Năm 2026.
Một năm bắt đầu lại.
Không còn là chàng trai ngày nào cứ chạy mãi về phía trước, sợ mình chậm hơn người khác.
Bây giờ mình biết rồi.
Đời người đâu phải một cuộc đua.
Có những đoạn phải chạy.
Có những đoạn phải dừng.
Có những đoạn phải bò qua.
Có những đoạn chỉ cần còn đủ sức để không nằm lại giữa đường.
Và cũng có những đoạn, chỉ cần có một bàn tay nắm lấy tay mình.
Thế là đi tiếp.
Ngoài cửa sổ, nắng đang lên.
Bánh Mì chắc cũng sắp thức.
Một ngày nữa lại bắt đầu.
Tôi của năm 2026,
lại đi làm thôi.
Đi làm.
Đi yêu thương.
Đi làm cha.
Đi làm chồng.
Đi làm một con người tử tế.
Còn tương lai…
cứ để tương lai lo.
Nếu năm 2030 tôi gặp lại bạn, và bạn vẫn có thể ngồi đó, bình yên, nhìn gia đình mình cười…
thì chẳng cần nói gì đâu.
Chỉ cần cụng với nhau một ly cà phê.
Cạch.
Và tôi sẽ nói:
“Bạn à, một hành trình hạnh phúc rồi.”