Story
Everyone has regrets in life
6 min read

Progress milestones
Shortcuts: J / K move between sections · T back to top · Q save selected passage
Chiều nay trời không mưa.
Một buổi chiều rất bình thường, nắng nhạt, gió nhè nhẹ, người ta vẫn chạy xe ngoài đường, vẫn vội vã đi đâu đó, vẫn nói cười, vẫn sống những cuộc đời của mình.
Vậy mà chẳng hiểu sao, tôi lại nhớ về một người.
Một người đã từng rất gần.
Có những người đến với ta vào những năm tháng chẳng có gì đặc biệt.
Khi ấy mình còn trẻ. Còn nhiều sức để đi, nhiều chuyện để nói, nhiều ước mơ để tin là ngày mai nhất định sẽ thành.
Hai đứa cùng đi làm, cùng chạy qua những con đường dài, cùng ngồi với nhau sau một ngày mệt nhoài. Có khi chẳng nói gì nhiều. Một ly bia đặt xuống bàn.
Cạch.
Thế là đủ.
Có những tình bạn được làm nên từ những điều giản dị như thế.
Không cần hứa hẹn.
Không cần nói rằng “sau này chúng ta sẽ mãi là anh em”.
Bởi lúc ấy, ta đâu nghĩ sẽ có một ngày phải dùng chữ “đã từng” để nói về nhau.
Tuổi trẻ lạ lắm.
Nó làm người ta tin rằng mọi thứ sẽ còn rất nhiều.
Ngày mai còn dài.
Cuộc gặp sau còn nhiều.
Những người bên cạnh mình hôm nay, chắc sẽ vẫn ở đó.
Nên ta cứ vô tư sống.
Vô tư đi qua nhau.
Vô tư làm tổn thương nhau.
Vô tư nghĩ rằng một lời cảm ơn có thể nói sau, một cái ôm có thể để lần khác, một cuộc trò chuyện có thể hẹn vào ngày mai.
Rồi cuộc đời lặng lẽ lấy đi từng chút một.
Một thành phố.
Một công việc.
Một giấc mơ.
Một người.
Một khoảng thời gian.
Đến lúc giật mình nhìn lại, mới thấy cái “ngày mai” mà mình từng nghĩ còn rất nhiều ấy… hóa ra đã đi qua mất rồi.
Tôi từng nghĩ những người thân thiết với mình sẽ luôn thân thiết.
Sau này mới hiểu, có những người không rời đi vì một điều gì quá lớn.
Họ chỉ từ từ đi xa.
Như một con thuyền rời bến trong buổi sáng đầy sương.
Lúc đầu vẫn còn nhìn thấy.
Một chút nữa vẫn còn thấy.
Rồi chỉ còn một chấm nhỏ.
Rồi mất hút.
Không tiếng động.
Không lời từ biệt.
Chỉ có mặt nước khép lại phía sau.
Và mình đứng đó, chẳng biết phải gọi tên sự chia xa ấy là gì.
Có những người tôi vẫn nhớ.
Không phải ngày nào cũng nhớ.
Chỉ thỉnh thoảng.
Một bài hát cũ.
Một góc phố.
Một quán quen.
Một mùi cà phê thoảng qua.
Hay một buổi chiều như hôm nay, tự nhiên lòng mình chùng xuống.
Thế là nhớ.
Nhớ những ngày hai đứa còn trẻ.
Nhớ những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối.
Nhớ những lần cùng nhau đi qua những chuyện tưởng như rất lớn, nhưng bây giờ nghĩ lại, hóa ra cũng chỉ là một phần rất nhỏ của cuộc đời.
Lạ thật.
Có những điều khi đang sống, ta thấy bình thường đến mức chẳng buồn ghi nhớ.
Đến khi mất rồi, chúng lại nằm im trong một góc nào đó của tâm trí, chỉ chờ một cơn gió rất nhẹ đi ngang qua là thức dậy.
Tôi cũng có những điều hối tiếc.
Chắc ai cũng vậy.
Có người tiếc một người đã mất.
Có người tiếc một tình yêu không thành.
Có người tiếc một cơ hội đã bỏ qua.
Có người tiếc những năm tháng đã sống quá vội.
Còn tôi, đôi khi tiếc những người đã từng rất gần mà mình đã không biết phải giữ họ lại như thế nào.
Nhưng rồi nghĩ mãi cũng chẳng để làm gì.
Bởi con người đâu phải chiếc lá để ta nhặt lên, ép vào một trang sách rồi giữ nguyên hình dáng của nó suốt đời.
Có những người phải đi.
Có những đoạn đường phải kết thúc.
Có những cánh cửa đóng lại không phải vì phía sau nó không còn gì đẹp, mà bởi mình đã đi đến tận cùng của một đoạn đời.
Tôi từng nghĩ hối tiếc là một thứ rất buồn.
Bây giờ thì không hẳn.
Hối tiếc đôi khi chỉ là cách ký ức nhắc mình rằng:
“đã có một thời mình sống rất thật.”
Đã từng thương một người.
Đã từng tin một người.
Đã từng đặt cả một đoạn tuổi trẻ bên cạnh một người.
Đã từng có những ngày mà nếu được quay lại, có lẽ mình chẳng cần thay đổi điều gì cả.
Chỉ muốn được ngồi thêm một chút.
Nói thêm vài câu.
Uống thêm một ly.
Cười thêm một trận.
Rồi khi trời khuya, hai đứa lại chạy xe về giữa một thành phố còn chưa ngủ.
Vù… vù…
Gió tạt vào mặt.
Tuổi trẻ tạt vào mặt.
Mọi thứ nhẹ tênh.
Có lẽ càng lớn, người ta càng ít mong được quay về.
Ta chỉ mong những người mình từng thương vẫn bình an.
Dù họ đang ở đâu.
Dù cuộc đời họ đã sang một trang khác.
Dù giữa hai người bây giờ có một khoảng cách mà chẳng ai biết phải gọi tên.
Chỉ cần họ sống tốt.
Thế là được.
Bởi sau cùng, yêu thương một người đâu nhất thiết phải giữ họ ở bên mình.
Có khi, yêu thương chỉ đơn giản là nhìn về phía một người đã đi xa và trong lòng vẫn có thể nói:
“Mong em bình an.”
Chiều đã xuống.
Nắng trên cửa sổ nhạt dần.
Ngoài kia, dòng người vẫn chạy.
Ngày vẫn trôi.
Những người từng rất gần cũng đã đi về những phía khác nhau của cuộc đời.
Chẳng ai biết ngày mai mình còn gặp lại ai.
Chẳng ai biết một cuộc trò chuyện bình thường hôm nay có phải là lần cuối.
Nên nếu còn có thể thương, hãy thương.
Nếu còn có thể cảm ơn, hãy cảm ơn.
Nếu còn một người mà mình từng nghĩ đến rất nhiều nhưng đã lâu chưa hỏi một câu…
Thì hỏi đi.
Đừng để những điều cần nói trở thành những điều chỉ có thể nói với ký ức.
Bởi đời người ngắn lắm.
Ngắn đến mức đôi khi ta vừa kịp nhận ra một người quan trọng thế nào…
thì họ đã đi qua mất rồi.
Và mình đứng lại.
Một mình.
Nhìn con đường cũ.
Nhìn bóng chiều rơi xuống.
Rồi chợt hiểu —
có những người không còn đi cùng mình nữa, nhưng đoạn đường họ từng đi qua vẫn nằm đâu đó trong mình, rất lâu.
Như một vệt nắng cuối ngày.
Không còn đủ sáng để soi đường.
Nhưng đủ để mình biết…
đã từng có một buổi chiều rất đẹp.